Hàng Ngoại Và Gia Đình

Thứ tư - 11/03/2015 10:25 | Đinh Đại Đồng
Hàng Ngoại Và Gia Đình

Hàng Ngoại Và Gia Đình

Có những người chỉ mất vài ngày để điều chỉnh lỗi sai, có người mất vài tháng, có người mất vài năm, cũng có người mất cả đời để có được một nhận thức đúng đắn khi mà họ đã phải đánh đổi quá nhiều thứ. Điều quan trọng là...phải nhận thức đúng ngay từ đầu, hoặc sớm nhất có thể, khi còn sửa chữa được, như một người Bác mà tôi sắp kể cho các bạn nghe đây...
Tôi có một người bác ruột rất chuộng hàng ngoại. Vì bác là giám đốc của một nhà hàng lớn thuộc công ty du lịch uy tín ở Đà Lạt, bác học cao, lương tháng tính bằng “đô”, hàng Việt làm sao xứng tầm được với Bác, bác bảo: “Cầm món đồ lên mà thấy cái dấu tích đỏ choẹt cùng hàng chữ Hàng Việt Nam chất lượng cao là tao thấy ớn ớn mày ơi, thời buổi này ai lại đi sài ba cái đồ Việt Nam rẻ thúi không ra gì ấy nữa, mất hết cả phong độ”.

1.Dở khóc dở cười...           

Một lần, bác đi mua nồi cơm điện mới, người bán hàng vui vẻ mời bác dùng thử nồi cơm điện được sản xuất trên công nghệ mới, bác xem thấy hài lòng lắm.
Nhưng khi lật đáy nồi thấy dòng chữ Made in Vietnam, mặt bác tối sầm lại:
-         Nhìn tôi thế nào mà ông đưa cái này cho tôi hả? Còn cái nào khác không?
Cái nào hàng ngoại ấy.
Người bán hàng vội vàng chạy vào kho bới lục một lúc lâu mới trở ra, trên tay là một cái nồi cơm điện “hàng ngoại cao cấp”, được quảng cáo là tiết kiêm điện, giữ ấm lâu, và đặc biệt là có chức năng thông minh, biết... điều chỉnh lượng nước chống nhão chống khô cơm. Cuối cùng, thay vì mua hàng nội địa với giá 800.000VND , bác vui vẻ ra về với cái nồi cao cấp được tính bằng tiền đô, mà cụ thể là 79$, trả tiền theo tỉ giá. Việc cũng chẳng có gì nếu không lâu sau đó, bác có một đứa cháu bên ngoại sang chơi. Thấy cái nồi cơm điện đặt ở góc bếp, nó hào hứng:
-         Ah! Bác cũng dùng hàng công ty cháu ạ? Tốt lắm bác nhé, tuy là hàng Việt nhưng không thua kém gì hàng nước khác đâu, công ty cháu mới nhập về
một dây chuyền sản xuất hiện đại và chất lượng lắm, bác mua hàng đó là phải rồi.
-         Sao mày biết nó là của công ty mày?
-         Trời! Sản phẩm mình làm ra sao có thể nhận sai được hả bác? Từ cái nước sơn tươi và sáng, cho đến hình dáng, kiểu cách, không sai vào đâu được. Bác định mua sao không nói con mua giùm cho, nhân viên mua hàng của công ty sẽ được giảm 20% giá. Mà bác mua chiếc ấy bao nhiêu thế?
-         À, ừm...
-         Chắc cũng không mắc lắm đâu bác nhỉ, nước ta sản xuất nhiều mặt hàng hướng đến người lao động, giá cả phải chăng, nhưng vẫn đảm bảo chất lượng. Thậm chí mà, bác có biết không, bữa nay còn có chuyện này mới ghê chứ. Những người bán hàng hám lợi đã in mác giả như là Made in Thalan, Made in Indonesia, Made in USA .dán đè lên mác thật lừa người tiêu dùng, bán giá gấp đôi gấp ba đấy. Thế nên gần đây công ty con đã hạn chế bán hàng qua cửa hàng, đại lý trung gian, mà tự mở đại lý cho mình để bảo vệ người tiêu dùng đấy.
Thằng bé còn nói thao thao bất tuyệt về triết lý yêu nước, người Việt dùng hàng Việt gì đấy nữa, bác nghe chẳng lọt câu nào, trong đầu chỉ ong ong mấy từ, “mác giả”, “giá gấp đôi, gấp ba”. Khẽ nghiến răng sin sít, bác nén giận đợi thằng cháu ra về, liền tức tốc chạy vào góc bếp lật cái đáy nồi, nơi có dán cái mác Made in Singapore lên xem, lột ra mới thấy dòng chữ in nổi Made in Vietnam bị gạch, bôi xóa nham nhở. Bác điên tiết đập tan nát cái nồi, miệng không ngừng chửi cha chửi mẹ thằng bán nồi. Bác gái gần đó chịu không nổi lên tiếng:
-         Ông tự mà chửi mình đi ấy, tôi bảo bao nhiêu lần rồi không nghe, suốt ngày hàng ngoại, hàng ngoại. Giờ thì trắng mắt ra chưa?
Phen ấy, cả nhà lại được chứng kiến trận đối đầu kinh thiên động địa của hai bác, vẫn chỉ vì một vấn đề duy nhất.

2.Giá trị đích thực

Tết năm vừa rồi bác về thăm quê, bà nội bảo con mua cho bà một chiếc xe lăn, ba già cả rồi, chân đi không vững nữa, thấy bà hàng xóm có cái xe lăn cũng hay hay, muốn mua một chiếc như vậy về dùng. Bác phẩy tay:
-         Ôi dào, ai mà xài cái lăn tay ấy, để con mua cho mẹ một cái xe lăn điện luôn, sức đâu mà lăn chứ.
Bà cụ xua tay:
-         Không cần đâu, chân mẹ yếu nhưng tay mẹ còn khỏe, không tự đi bằng chân được thì cũng đi bằng tay được, vả lại mẹ có đi đâu xa đâu mà sợ không có sức,chứ ngồi im trên xe cho nó chạy mẹ thấy mẹ như kẻ tàn phế ấy. Cứ mua giống bà cụ cạnh nhà cho mẹ là được rồi.
Không biết lời bà nói có lọt vào tai bác được câu nào không, tôi chỉ thấy bác lầm bầm hoài câu: “Mấy thứ nội địa rởm ấy ai mà xài, đến xe lăn điện trong nước còn chẳng muốn mua huống chi xe lăn tay, không biết giá trị của hàng ngoại gì hết, mẹ thật là cổ hủ”. Ngay ngày hôm sau, bác chở tới một chiếc xe trông rất hoành tráng và hiện đại. Thả xe cái xoạch giữa nhà, bác lớn tiếng:
-         Mẹ ơi ra đây mà xem này, hàng ngoại hẳn hoi nhé! Không cần đẩy hay lăn gì hết, chỉ cần ngồi lên và bấm nút đỏ trên chiếc remote là chiếc xe tự chạy, rẽ trái rẽ phải cũng vậy, giống như mẹ hay chỉnh tivi ấy, dễ như trở bàn tay. Chiếc này trên thế giới không có nhiều đâu, con phải nhờ các bạn thân tín ở nước ngoài mới mua mới được đấy. Thích chưa?
-         Chiếc này bao nhiêu vậy con? - giọng bà cụ run run.
-         Tiền bạc không thành vấn đề, quan trọng nó là hàng ngoại, chất lượng sẽ vượt xa so với cái chiếc xe bà hàng xóm kia. Này nhé, nếu mẹ đang trên giường, mà chiếc xe thì mãi ngoài sân, mẹ chỉ cần bấm nút, thế là nó tự chạy đến bên mẹ, như một đứa trẻ ngoan vậy, không cần phải mệt nhọc kéo nó vào nữa, quá hiện đại đi ấy chứ.
Bác cứ thao thao bất tuyệt mãi về tính năng mới mẻ hiện đại của chiếc xe ngoại nhập, mà không hề để ý đến bà. Gương mặt bà khắc khổ, chiếc xe này dễ cũng làm mất hai hay ba tháng lương của con cháu, bà không muốn mình là gánh nặng như thế. Đôi mắt bà rưng rưng lệ, hốc mắt sâu thẳm, bà không muốn một chiếc xe tự động chạy đến bên bà như một đứa trẻ ngoan, bà cần một đứa con bằng xương bằng thịt ở bên bà dù chỉ một lát khi trái gió trở trời, hay những khi bà cảm thấy cô đơn vì tuổi già. Hàng nội hay hàng ngoại cũng chỉ là đồ vật, tại sao con cháu lại quan trọng đến thế? Còn những người thân yêu xung quanh, chúng lại hời hợt đến đau lòng. Mẹ chúng đây, mà mỗi năm cũng chỉ về thăm một hay lần, cũng chẳng buồn gọi điện, khi về đem theo hằng hà sa số đồ dùng đắt tiền biếu mẹ, coi như là báo hiếu. Bà không trông con báo hiếu kiểu vật chất ấy, bà chỉ mong có chỗ nương tựa khi tuổi già mà thôi. Nghĩ thế nhưng bà vẫn đi thử và học cách điều khiển cho con vui. Nhưng mới chỉ vài ngày sau tai họa đã ập tới. Chuyện là vì cảm thấy hơi mệt, lười di chuyển, bà ngồi luôn trên ghế chợp mắt. Thằng Cu Tí con chú Năm mới 3 tuổi lại chơi, thấy cái remote hay hay cầm lên bấm loạn xạ, chẳng may trúng nút khởi động làm chiếc ve bắt đầu chạy. Bà giật mình thấy xe đang quay vòng vòng không biết làm thế nào hoảng hốt la lên cầu cứu. Thằng bé thấy vui lại càng bấm hết nút này đến nút kia, cho đến khi chiếc xe va vào cột đổ kềnh càng. Lúc có người chạy tới thì cảnh tượng đã hết sức kinh hoàng: xe lật ngửa, bánh xe quay vòng vòng, bà nằm cách đó không xa ôm chân, mặt nhăn nhó, còn thằng bé ngây thơ cứ đứng vỗ tay hoài khen bà nội diễn xiếc tài tình. Anh trách em coi con không cẩn thận, em trách anh cứ cố mua đồ hiện đại khó sử dụng cho bà, cứ mua hàng nội địa thì có làm sao. Lần này không phải là tranh cãi trong gia đình nữa mà là cả dòng họ. Cuối cùng, chú Năm nhất quyết xếp xó chiếc xe và đi mua cái mới giống của bà hàng xóm. Còn bà ... nằm lặng thinh với hai hàng lệ.

3.Bến đỗ

Công ty tái cơ cấu, sắp xếp lại hệ thống nhân viên, bác ứng cử chức Tổng giám đốc. Trình độ bác không thiếu, nhưng vì là công ty nhà nước, mà bác lại là người Công Giáo nên không trúng cử, chỉ được bổ nhiệm vào vị trí trưởng phòng. Quá bất mãn, bác nghỉ việc mở công ty riêng. Thời gian đầu cực kì khó khăn, thu nhập không có mà khoản chi lại vượt tầm kiểm soát, tình hình tài chính gia đình bác eo hẹp trông thấy.
Một đêm nằm ngủ, bác mơ thấy bọn ăn mày mình mẩy ghẻ tróc, quần áo rách rưới hôi hám, mặt mày hung tợn cứ bám lấy bác. Bác cắm đầu cắm cổ chạy mãi thì gặp đường cụt, bọn chúng dồn bác vào chân tường, đưa bàn tay máu me be bét bóp cổ bác mà gào thét:
-         Mày là thằng khốn nạn, thằng bé cháu tao xin mày một đồng mua gói mì
mày cũng không cho, còn đạp nó văng ra lề đường, thế mà đem tiền đi tiêu
pha hoàng phí, làm giàu cho những đứa bán nước, lót đường cho mấy đứa
phản nước, may không có nhân đức.Tao kêu cả dòng họ đến bóp chết mày. Tao bóp chết mày! Tao bóp chết mày!!!
Aaaaaaaaa!!!
Choàng mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, tưởng như mình chết đi sống lại, đến lúc định thần lại nhìn bên cạnh thì không thấy vợ mình đâu nữa. Ra phòng khách mới thấy bác gái đang chuẩn bị bài báo cáo cho cuộc họp ngày mai.
-         Tại sao lúc sớm anh thấy em chơi không mà giờ lại ngồi đây viết báo cáo? Không biết lo liệu gì cả.
-         Em cố tình đợi đến giờ này mới làm đấy chứ. Nghe nói tránh sử dụng điện vào giờ cao điểm không những giảm được tiền điện mà còn được thưởng nữa đấy. Tháng nào nhà mình cũng hết cả triệu tiền điện, em lo quá. Với lại lúc sớm mạng quá tải thì phải, mình sài gói cước rẻ, tải tài liệu không được. Anh cứ ngủ trước đi, em sắp xong rồi đây.
-         Thôi anh đợi em ngủ luôn-giọng bác nghèn nghẹn- Hình như phòng thằng Bin còn sáng, để anh vô xem nó còn làm gì mà chưa ngủ.
Bác nhẹ nhàng đẩy cửa vào phòng con, thấy nó ngủ gục trên bàn, tay còn cầm cây bút nguệch ngoạc trên quyển tập đang viết dở. Bác khẽ cầm lên xem thử. Không phải vở mà là một quyển sổ, tựa là Nhật ký. Bác khẽ rùng mình, thằng còn bác mới 10 tuổi mà đã viết nhật ký rồi sao. Bác mở ra từ từ đọc.
Ngày... tháng ...năm
Cô giáo bảo bằng tuổi các con viết nhật ký được rồi, nó sẽ giúp các con trưởng thành hơn, suy nghĩ hay hơn, và đặc biệt là viết chữ đẹp hơn, giỏi văn hơn,được nhiều người thương hơn. Nghĩ thấy thích quá mình liền xin tiền mẹ 20 nghìn mua quyển sổ về viết nhật ký, mà ngại quá, con trai mà viết nhật ký thì thật là kì cục, phải nói dối mẹ là đóng quỹ lớp. Mình dạo một vòng quanh nhà sách, thấy thích nhiều quyển, cũng vừa tiền, nhưng khổ nỗi, chúng đều là sổ của Việt Nam. Bố đã dạy mình rồi, không nên dùng hàng Việt Nam, mất khí chất, cái gì cũng phải của ngoại mới oai.Nhưng những quyển sổ không có chữ Việt Nam đều mắc hết, mình đành phải nhịn ăn sáng liền 5 buổi mới đủ tiền mua một quyển có chữ không đọc được, chắc nó là sổ Tây. Mình đi học không ăn đói lả, cái bụng béo của mình xọp xuống, mặc quần tây bị tụt, thế là mình phải lấy dây cột lại. Cũng may, chẳng ai để ý đến mình nên không ai phát hiện
 
Ngày... tháng...năm
Hôm nay mình ở nhà một mình, rủ con bé nhà hàng xóm qua chơi. Để “ra oai ”, mình khoe bố mình có chai rượu ngoại đắt dễ cũng phải đến vài nghìn đô, bằng mấy trăm bộ váy rẻ tiền mà mẹ hay mua ngoài chợ cho nó. Con bé tròn mắt kinh ngạc, muốn tận mắt xem coi nó trông như thế nào mà dám so với mấy bộ váy áo đẹp nhất mà nó có. Nghĩ cũng chẳng mất gì, mình anh hùng xếp ghế trèo lên kệ tủ lấy xuống cho nó xem, tự dưng bị trượt chân té làm bể mất chai rượu của bố. Mình té tay đau đã không được quan tâm thì thôi, bố còn đánh cho một trận nát mông. Mẹ can, bố còn bảo thà nó làm vỡ bình rượu nội không nói làm gì, đây nó dám cả gan nghịch chai rượu ngoại có một không hai của bố, chưa chặt tay là may. Biết thế mình chỉ khoe chai rượu nội thôi, con bé không biết nội ngoại gì chắc cũng oai, cái này là tội mình biết nhiều quá đây mà. Ôi đau quá!!!
 Ngày... tháng...năm
Từ hôm ấy, hình như bố thù hận mình lắm. Hễ đụng vào cái gì liền bị bố quát, có lần bất ngờ rụng cả tim. Nhưng giờ nghe riết hình như cũng bình thường, quanh đi quẩn lại cũng có từng ấy câu “cẩn thận đấy, không được nghịch cái máy, trong nước không có cửa được đâu ”, “con bỏ xuống đi, coi chừng hư, cây bút đó nhập khẩu về đắt lắm đó ”, “trời ơi, thằng này nghịch quá, bể chai rượu còn chưa đủ hả ”, và giờ chỉ còn mỗi một câu: ’’Thằng kia không đụng vào thứ gì hết, đi ra ngoài cho bố”, và cấm luôn mình không được vào phòng làm việc cũng như phòng ngủ của bố. Đến trò chơi điện tử bố mua tặng sinh nhật mình năm ngoái bố cũng không cho chơi vì nó là trò chơi hiện đại nhất của Nhật, sợ mình không biết dùng thì hỏng mất. Thế thì thà tặng con thú nhựa mà được chơi còn hơn. Dần dà, mình thấy mình cứ lủi thủi như con cún con, đi đứng thì phải chú ý, không được đụng vào thứ gì, hết như không có tay chân vậy.
Ngày... tháng...năm
Buồn đời quá, mình đem hết tâm sự trút lên đầu thằng bạn, ai dè nó chẳng thèm quan tâm, cứ xụi lơ. Hỏi lại nó mới bảo mình con nít, có thế mà không giải quyế được. Nó bảo mình không biết làm nũng bố. Nó dạy mình chiêu “dúi mũi ” và đảm bảo thành công vì nó từng làm rồi. Theo lời nó, khi bố đi làm về, chạy thật nhanh đến dụi mặt vào lòng bố nũng nịu, hỏi bố có mệt không, chạy đi rót nước cho bố, lúc ấy xin gì bố cũng cho. Mình nghe vui lắm, chiều về áp dụng liền. Bố về mình quên mất đang ăn kem, mặt mũi tay chân tèm lem, vội vàng chạy tới ôm bố rồi dụi mặt vào lòng bố, ôi mới thích làm sao. Nhưng chưa kịp hỏi gì, đã bị bố quát giật nảy: “Thằng kia mày làm cái gì thế hả? có biết bộ đồ này tao đặt mua ở đâu không mà mày dám bôi bẩn thế hả, có thả ngay ra không? " mình gào lên khóc rồi bỏ vào phòng đóng sập cửa lại. Sau đó thế nào chẳng nhớ nữa, hình như mình ngủ quên.
Dần dà, mình thấy bố cũng không nên đụng vào, kẻo màu áo bố đặt mua ở Ý nó trôi mất, kẻo mùi nước hoa Pháp nó lây sang mình hết.
Ngày... tháng ...năm
Hôm nay thật chán, chẳng có gì chơi, cũng chẳng ai chơi với mình, ngồi viết mãi thấy chữ mình cũng đẹp lắm rồi, văn cũng được cô khen rồi, sao chẳng thấy ai thương mình nhỉ. Hay mình bị lừa rồi, thằng bạn mình nói người lớn hay lừa con nít lắm. Bố mình cũng...
Ngày.. .tháng.. .năm
“Mình cũng nói dối con. Mình hứa nếu nó được học sinh giỏi sẽ dẫn nó đi Nha Trang tắm biển, sẽ mua bộ đồ chơi siêu nhân lắp ráp cho nó. Nhưng cứ mỗi lần định mua, thì lại có một thứ gì đó mới mẻ nhập khẩu về làm mình mờ mất, gom hết tiền đi mua về cho bằng bạn bằng bè, quên cả con. Ngẫm lại bao năm qua làm giám đốc, không thiếu tiền, mà chẳng cho con được cái gì tử tế, chỉ toàn chăm lo cho hào quang chớp nhoáng bên ngoài, của những thứ hàng ngoại đắt tiền, mà chẳng để ý đến những điều nhỏ nhoi. Vì đồ ngoại của mình mà mẹ mới bị té, vì chai rượu ngoại mà cha con xa cách, vì bộ đồ sang trọng đắt tiền đặt mua ở nước ngoài mà nặng lời với con trẻ, để tâm hồn trẻ thơ của nó sớm đã bị mất đi sự hồn nhiên, vui vẻ. Cả vợ mình nữa, bao năm qua chẳng tích góp được gì cho gia đình, để giờ sa cơ, cô ấy còn phải tiết kiệm từng đồng tiền điện. Mình thật là một thằng vô dụng. Đồ ngoại trưng khắp nhà, liệu có ấm no, có đổi được hạnh phúc của cợ con không? Thật chỉ muốn mang đốt quách cho xong. Bến đỗ của mình là gia đình, tuyệt nhiên không phải những nơi sính đồ ngoại đắt tiền”.

4.Lời kết

Ngồi cạnh tôi bác thao thức đủ điều. Rằng bác đã mất rất nhiều để đánh đổi được một nhận thức đúng đắn, đó là sự bình an của vợ, sự tin tưởng của con và sự yên ổn của cả gia đình. Con còn trẻ, đừng để như bác, bị những giá trị ảo che mắt, khi nhận ra được thì không biết mình đã đi đến đâu. Bằng cử nhân, thạc sĩ làm gì, khi cả những điều rất đỗi bình thường cũng không biết. Đồ dùng, chỉ là vật ngoài thân, hàng ngoại hay hàng nội gì cũng được, miễn sao phù hợp và cần thiết. Vả lại, không phải cứ đắt và của nước ngoài là tốt, con người Việt Nam rất giỏi, không thua kém gì người nước khác, thì tại sao lại cho rằng sản phẩm người Việt Nam tạo ra là thua kém? Bác lâu nay luôn phải sài hàng ngoại, thế mới oai, tiền của mình muốn sài sao kệ mình, chẳng ảnh hưởng tới ai. Đối với nhiều người, nó vốn dĩ đã trở thành bệnh khó chữa rồi. Là con bệnh thì chỉ mải chạy theo hư vinh mà quên đi những giá trị đích thực, những điều đáng trân trọng trong cuộc sống, và đặc biệt là quên đi nghĩa vụ quan trọng mà bất cứ công dân nào cũng làm được, rằng: NGƯỜI VIỆT DÙNG HÀNG VIỆT LÀ YÊU NƯỚC.
Tôi dắt xe ra về, chợt cúi đầu nhìn lại mình. Tôi đang mặc trên mình một chiếc áo sơ mi của Thái, quần jeen của Đài Loan và xách một cái giỏ của Hồng Kông, bỗng ngẫm nghĩ hoài câu nói của bác: NGƯỜI VIỆT DÙNG HÀNG VIỆT LÀ YÊU NƯỚC
Phạm Hoàng Phương Linh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

THÔNG TIN - LÝ LUẬN

Đăng ký nhận tin

mạng xã hội

DANH MỤC

Truy cập

  • Đang truy cập: 51
  • Hôm nay: 9602
  • Tháng hiện tại: 165485
  • Tổng lượt truy cập: 5705547