Những viên kẹo sôcôla Pháp

Thứ năm - 10/04/2014 04:22 | Nguyễn Thanh Phong
Nó bây giờ khác xưa lắm, nói đúng hơn là nó đã già hơn cả về bề ngoài lẫn trong suy nghĩ. Nó không còn là thằng nhóc con suốt ngày quanh quẩn bên chân mẹ, níu áo mẹ rồi hỏi những câu hỏi ngô nghê, mà theo thống kê của nó là đã lặp đi lặp lại hàng triệu lần. Vì …nó có còn mẹ nữa đâu mà hỏi. Nó mất mẹ rồi. Nó mất mẹ cũng là mất đi tất cả chỉ sau một khoảnh khắc kinh hoàng. Mẹ đã bỏ lại nó và những câu hỏi lửng đang chờ câu trả lời của nó mà ra đi, sau một tai nạn giao thông. Cũng tại nó, nó mồ côi mẹ là vì nó. Kí ức sau cùng về mẹ là đôi mắt. Nhìn vào đôi mắt trìu mến đó nó biết mẹ đau lắm vì tim nó cũng đau. Cái đau nhói buốt ở lồng ngực và nghẹn đắng ở cuống họng khi nhìn mẹ nó nằm dưới lòng đường. Nó đã thấy máu chảy, máu chảy ra từ đầu,từ tai…và từ tim nó nữa.
Giá như hôm đó nó không hư hỏng, nó biết vâng lời mẹ, nó không đòi cho bằng được thứ kẹo sôcôla mà ba nó hay gởi về từ Pháp mỗi khi đi công tác thì nó đã không mất mẹ, thì giờ đây nó vẫn có mẹ kề bên, thì nó đã không phải thấy cô đơn mỗi khi thấy ai đó có mẹ cận kề. Nó đã có thứ kẹo mà nó muốn nhưng nó mất mẹ. Những viên kẹo sôcôla ngọt ngào bị va đập vỡ tung ra, nhân sôcôla bên trong sánh mịn tuông ra. Nó đưa tay nếm một viên, nước mắt hòa cùng với kẹo sao nó thấy đắng quá. Kẹo với nó chẳng ngon nữa nó quăng gói kẹo vào một góc nhà và nó cũng quăng mình vào góc tối đối diện. Nó thèm mẹ cơ, nó thèm được nhìn thấy mẹ, được nắm tay mẹ, được mẹ la rầy và được mẹ thủ thỉ vào tai. Một tuần, hai tuần, một tháng, một năm, rồi mươi năm sau nó vẫn khóc trong đêm tối, nó ngồi co ro trong góc nhà mỗi khi nhớ đến mẹ.
Ngày ấy, nó là đứa trẻ hạnh phúc khi có ba mẹ bên cạnh. Nhà nó cũng khá giả, ba nó làm việc trong một công ty xuất nhập khẩu, ông thường hay phải đi công tác ở Pháp. Cứ mỗi lần như vậy ông đều mua cho nó thứ kẹo ngon ngon mà bao đứa trẻ khác có lẽ chưa bao giờ được thưởng thức (nó nghĩ vậy). Nó có chút kiêu kì. Bởi vì nó cũng nhận thức được phần nào những gì nó đang có. Ba mẹ đều rất yêu thương nó. Nó đã được sống trong tình thương, trong hạnh phúc rất lâu nhưng nó không nhận thức hết được. Mãi cho đến một ngày định mệnh, khi nó mất đi một nửa yêu thương thì nó mới hiểu tường tận.
Buổi sáng hôm đó, khi những tia nắng ấm áp lấp ló bò qua khe cửa sổ và nhẹ nhàng vuốt lên má nó thì nó vẫn nằm say giấc trên chiếc giường thân yêu. Nắng níu lấy đôi vai bé nhỏ để lay nó dậy nhưng nó chẳng bị buồn quan tâm, nó chỉ trở mình qua lại nũng nịu. Nắng giận dỗi, hắt vào mắt nó chút gắt gỏng rồi tuông đi. Chợt có tiếng chuông reng lên làm nó giật mình. Hình như có tiếng của một người đàn ông trạc tuổi thì phải.
-  “A… quà của ba gởi về!” - nó nghĩ bụng.
Nó bung mền vùng ra, tuông xuống khỏi giường và chạy toang ra trước nhà. Đúng là bác đưa thư rồi. Lòng nó rạo rực vui sướng. Mẹ nhìn nó cười âu yếm. Mẹ cùng nó chờ bác đưa quà và thư của ba như thường lệ. Nó nhón đôi bàn chân con con để nghía xem. Nhưng… sao chỉ có thư của ba thôi. Lần này sao ba không gửi quà cho nó. Nó giận ba rồi. Tự nhiên nó muốn khóc quá, ba thất hứa với nó rồi.
-   “Ba thật là…” nó thầm trách.
Mẹ biết, mẹ nhìn là mẹ biết. Nó chẳng buồn chào bác đưa thư mà quay lưng chạy thẳng vào ghế nằm sấp người thút thít. Lát sau mẹ vào, mẹ đưa đôi bàn tay ấm áp vuốt nhẹ lưng nó. Nó quay mặt lại nhìn mẹ đầy nước mắt và hỏi:
-    “Mẹ ơi! Sao ba không mua quà cho con như mọi lần hả mẹ? Có phải ba hết thương con rồi không?”.
Mẹ lại mỉm cười, ôm nó vào lòng và nói:
-   “Con yêu của mẹ đừng nghĩ thế nhé! Ba mẹ lúc nào cũng thương con hết. Ba mẹ chỉ có mỗi một mình con, không thương con thì thương ai? Lúc nãy, mẹ đọc thư của ba, ba có nói là công việc quá nhiều nên ba không kịp mua quà cho con; ba gửi lời mong con không giận ba và hứa khi về sẽ đền cho con gấp đôi.”
Nghe thế nó có phần dịu hơn, nhưng nó vẫn khóc, nó đòi mẹ mua kẹo cho nó mà phải là kẹo của Pháp cơ. Dù cho nó đã có hàng tá kẹo sôcôla trong nhà. Mẹ nó nói:
-     “Con yêu! Con đã có rất nhiều kẹo rồi cơ mà? Mẹ và con đã cùng mua hôm vừa rồi đó.”
Nó giãy nãy và nói :
-     “Đó là kẹo sôcôla của Việt Nam. Thứ con muốn là kẹo ở Pháp cơ!”
Câu nói của nó vừa dứt là gương mặt mẹ tự nhiên buồn hẳn đi, nó cảm nhận được nhưng vì quá ư là con nít nên nó đã không nghĩ đến nhiều. Mẹ nó gật đầu và bảo:
-     “Thôi được, mẹ sẽ dẫn con đi mua thứ kẹo mà con muốn.”.
Nó đã réo lên vui sướng và chạy đi làm vệ sinh và thay đồ một cách nhanh chóng.
Không khí buổi sáng ở ngoài đường hôm ấy thật trong lành. Mẹ chở nó đi, nó ngồi phía sau hít một hơi thật sâu cứ như người lớn lắm vậy đó. Nó nhìn quanh và quan sát mọi người. Cuộc sống thật sôi động, ai nấy đều tất bật với công việc của riêng mình. Đang mãi nghĩ miên man thì mẹ gọi nó và nói:
-    “ Con trai của mẹ à, con có thấy đứa bé rách rưới ngồi ở vệ đường kia không?”
Nó nhìn theo hướng mẹ chỉ và … Nó đã thấy một thằng bé đen đủi, quần áo rách bươm, mình mẩy lấm lem bùn đất. Nó nhìn chăm chăm và hỏi:
-    “ Mẹ ơi! Ba mẹ của bạn đó đâu hả mẹ? Sao không đưa bạn ấy về nhà? Sao bạn ấy lại bị bỏ mặc thế kia? Tội bạn ấy quá, mẹ ơi!”.
-   “ Con yêu, bạn ấy không may mắn như con. Bạn ấy không có ba mẹ hoặc cũng có thể ba mẹ của bạn ấy bị bệnh nặng hay đã mất rồi cũng nên. Bạn ấy sẽ không bao giờ có tuổi thơ đẹp hơn con; cũng chẳng bao giờ có được những viên kẹo mà con đã chê bai là hàng Việt Nam lúc sáng. Hiểu không con trai?”
Nó hiểu ý mẹ, có chút gì đó thẹn thùng, xấu hổ. Nó chưa biết nói gì đáp lại thì mẹ đã nói tiếp:
-            “ Con trai có biết là khi con mua và sử dụng một sản phẩm nào đó do người Việt mình làm ra là con đã làm được rất nhiều việc tốt không? Bằng cách đó con đã giúp ba mẹ của những bạn nhỏ khó khăn có được việc làm, giúp các bạn đó có cơ hội được đến trường, được học tập; nói một cách lớn lao hơn thì con sẽ giúp đất nước mình xây dựng được thêm những ngôi nhà cao cao với những con đường xinh đẹp, thênh thang. Không những thế con yêu à, chỉ có người nước mình mới hiểu cái gì là phù hợp với người tiêu dùng trong nước thôi; giống như chỉ có ba mẹ mới hiểu rõ con thích ăn thứ gì vậy đó. Như vậy có phải là khi con dùng hàng Việt thì con thể hiện được tình yêu đất nước rồi còn gì? Mà yêu đất nước thì cũng đồng nghĩa với việc con yêu gia đình mình. Con yêu gia đình mình đúng không?”
Nghe xong mắt nó sáng rực lên, những điều mẹ nói nó đã được nghe cô giáo giảng trên lớp. Nó hiểu tường tận rồi mẹ ạ. Nó đưa tay lay lấy áo mẹ định trong bụng là sẽ nói mẹ quay về không đi mua kẹo nữa. Nó chưa kịp nói thì xe đã dừng lại ở tiệm bánh kẹo. Nó bảo mẹ đừng mua cho nó nữa nhưng mẹ vẫn mua. Nó tròn xoe mắt nhìn mẹ đầy ngạc nhiên.
-    “ Không phải đây là điều mẹ muốn hay sao?”.
Lúc quay về, mẹ mỉm cười rồi nói với nó:
-    “ Mẹ biết là con trai của mẹ rất hiểu chuyện. Con đã hiểu hết những gì mẹ nói và đây là phần quà của con. Con hãy về và so sánh với kẹo mà con đang có ở nhà. Và con hiểu con sẽ cần làm gì để thể hiện tình yêu của con với gia đình mình.”
Nó thấy tim mình xao động lắm; nó nắm thật chặt gói kẹo như thể nắm tất cả yêu thương. Mẹ thật tốt với nó. Nó muốn thốt lên một tiếng tận sâu nơi tâm khảm của nó:
-     “ Con xin…”.
-     “ Rầmm…m…m!”
Nó choáng quá. Mẹ nó đâu rồi? Bỗng nhiên, sao nó thấy đau ở tay và ở đầu quá! Sao mọi người xúm lại đông quá vậy? Mẹ nó… mẹ nó nằm giữa đám đông, dưới lòng đường, dưới chiếc xe máy nát vụn. Nó thấy nước mắt, nó thấy mẹ nhìn và nó thấy máu đổ. Sao chỗ mẹ nó nằm lại nhiều máu quá vậy? Nó cố gượng dậy để đến bên mẹ, mẹ đang chờ nó nhưng sao mẹ không chờ tới cùng. Nó đã tiến gần đến với mẹ hơn nhưng sao mắt mẹ cứ dần dần nhắm lại. Nó mất mẹ rồi. Nó đã khóc, tiếng khóc không cất lên được mà nặng trĩu như lòng dạ nó lúc này. Nó chưa kịp nói câu xin lỗi tới mẹ vì nó không ngoan lúc sáng làm mẹ buồn. Giờ thì nó chỉ muốn xin mẹ ở lại với nó…
-     “Mẹ ơi…!”
Rồi năm tháng trôi qua nó lớn lên trong vòng tay của ba. Nó không quên nỗi đau ngày hôm đó cùng với những lời dạy sau cùng của mẹ. Nó luôn khắc sâu điều đó trong tâm. Kể từ ngày mẹ nó ra đi tim nó khuyết đi một nửa nhưng may thay phần khuyết đó lại được bù đắp bởi một ước mơ mà mẹ đã nhóm lên trong nó. Nó ôm hoài bão đó vào trong từng giấc ngủ. Nó đã học, đã rèn luyện và đã cố gắng rất nhiều. Bao đêm nó trăn trở về con đường sắp tới mà nó phải đi để đến được với mục tiêu. Ấp ủ, nung nấu từng bước đi, từng chặng đường và bây giờ công danh của nó cũng rạng rỡ như mẹ nó muốn. Hôm nay là ngày giỗ của mẹ, nó sẽ đi thăm mộ mẹ. Đứng trước mẹ giờ đây là một nhà doanh nhân tài giỏi. Một người sẽ mang thương hiệu Việt đến với bạn bè năm châu, mang những món quà quê cho những kiều bào thương nhớ quê hương tha thiết. Vài tiếng nữa đây nó phải bay qua Pháp để thương thuyết về việc mang sản phẩm kẹo Việt đến với thị trường châu Âu. Nó sẽ bay cùng ước mơ của nó và bay cùng tình yêu đất nước, tình yêu hàng Việt. 
 
Giải nhất Hội thi Dùng hàng Việt là yêu nước do Đảng ủy khối các trường ĐH-CĐ-TCCN tổ chức
Tác giả bài viết: Dương Thị Vân
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

THÔNG TIN - LÝ LUẬN

Đăng ký nhận tin

mạng xã hội

DANH MỤC

Truy cập

  • Đang truy cập: 9
  • Hôm nay: 5358
  • Tháng hiện tại: 113310
  • Tổng lượt truy cập: 5887549