Bác Hồ của chúng ta là thế đó

Thứ hai - 01/09/2014 22:30 | Nguyễn Thanh Phong
Bác Hồ của chúng ta là thế đó

Bác Hồ của chúng ta là thế đó

Trong cuộc đời làm công tác Mặt trận, tôi có may mắn lớn là được tiếp xúc với rất nhiều nhân sĩ, trí thức tiêu biểu của nước ta, được nghe các vị bày tỏ những kỷ niệm sâu đậm của bản thân đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh mỗi dịp Quốc khánh hoặc sinh nhật của Người.
Trong cuộc đời làm công tác Mặt trận, tôi có may mắn lớn là được tiếp xúc với rất nhiều nhân sĩ, trí thức tiêu biểu của nước ta, được nghe các vị bày tỏ những kỷ niệm sâu đậm của bản thân đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh mỗi dịp Quốc khánh hoặc sinh nhật của Người.

Tất cả những chuyện kể đầy tâm huyết đó toát lên lòng vị tha, sự thương yêu và chăm sóc của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với các nhân sĩ, trí thức, làm cho người nghe càng thêm kính yêu, khâm phục vị lãnh tụ thiên tài của dân tộc mình.

Qua báo Đảng, tôi muốn chuyển đến bạn đọc chuyện kể của Luật sư Phan Anh, một trí thức tiêu biểu, Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên của Chính phủ ta, Phó Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam (khóa III) vào ngày 18-5-2000 tại Trụ sở Mặt trận nhân dịp Kỷ niệm 110 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Theo Luật sư Phan Anh thì từ trung tuần tháng 7 đến trung tuần tháng 8-1945, hoạt động của Mặt trận Việt Minh ở Hà Nội bước vào giai đoạn cao trào cách mạng, chuẩn bị cho Tổng khởi nghĩa, trong đó có những cuộc gặp gỡ bí mật giữa đại diện của Chính phủ Trần Trọng Kim với đại diện Việt Minh. Cuộc tiếp xúc bí mật đầu tiên diễn ra vào giữa tháng 7, giữa ông Lê Trọng Nghĩa trong vai Giáo sư Lê Ngọc với Khâm sai đại thần Phan Kế Toại ngay tại Dinh Khâm sai.

Cuối tháng 7, Thủ tướng Trần Trọng Kim khi ra Hà Nội cũng đã được ông Phan Kế Toại bố trí tiếp xúc bí mật với đại diện Tổng bộ Việt Minh.

Trước tình hình cách mạng chuyển biến mau lẹ, ngày 18-8, Khâm sai đại thần Phan Kế Toại lại có buổi gặp các ông Nguyễn Khang, Lê Trọng Nghĩa, Trần Đình Long tại Phủ Khâm sai, chính thức mời Việt Minh cộng tác với Chính phủ Trần Trọng Kim và sẵn sàng chờ Việt Minh cử người tham gia Chính phủ.

Tất cả những đề nghị trên đều bị Việt Minh khước từ. Trong tình hình quân đồng minh đang trên đường vào Việt Nam, ông Trần Trọng Kim tha thiết yêu cầu tôi dùng tài "hùng biện" để thuyết phục Việt Minh chấp nhận những kiến nghị của mình. Ngày 25-8, Chủ tịch Hồ Chí Minh từ Tân Trào về Hà Nội và làm việc tại 48 Hàng Ngang.

Ngày 26-8 mặc dù bận chủ trì cuộc họp Thường vụ Trung ương Đảng bàn về những nhiệm vụ cấp bách của Nhà nước cách mạng và giải quyết biết bao công việc khác, song qua Giáo sư Hoàng Minh Giám và anh Võ Nguyên Giáp giới thiệu, Người đã dành thời gian để tiếp tôi.

Thú thực, suốt cả đêm 25 rạng ngày 26-8 tôi không tài nào nhắm mắt nổi, phần vì vinh dự sẽ được gặp vĩ nhân, phần vì phải chuẩn bị lý lẽ để thuyết phục Người đồng tình hợp nhất hóa hai Chính phủ Trần Trọng Kim và Chính phủ Việt Minh.

Đúng giờ hẹn, người cận vệ đón và đưa tôi đến nơi Người làm việc. Tôi rất đỗi ngạc nhiên khi thấy Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chờ sẵn ở ngay chân cầu thang với câu nói đặc sệt xứ Nghệ, làm ấm lòng người nghe: Tôi chờ chú đã từ lâu. Trước khi ra bắc, chú đã về quê "choa" chưa?

Tôi lúng túng và bối rối thưa: Thưa Cụ, con chưa kịp về, Rồi Bác khoác tay tôi, cùng bước lên cầu thang. Vào phòng khách, đồng chí Đàm Quang Trung(1) định rót nước mời tôi thì Bác ngăn: Đây là khách của Bác, chú để Bác tự tiếp. Và đích thân Người làm việc đó.

Mở đầu câu chuyện, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: Chúng ta đã hy sinh phấn đấu để giành độc lập. Nay đã tranh được độc lập rồi, chúng ta phải kiến thiết đất nước để cho dân ta có ăn, có mặc, có chỗ ở, được học hành. Chú là người tài cao, học rộng, tôi đề nghị chú nhận trách nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban Kiến thiết quốc gia để lo những chuyện đó.

- Thưa Cụ, con chỉ biết luật, chứ có biết chi mô về kiến thiết - xây dựng.

Không biết thì học, dân giao thì mình cố phấn đấu để làm và làm cho thật tốt. Tôi có bao giờ học để làm Chủ tịch nước đâu. Và thế là tôi trở thành Chủ tịch đầu tiên của Ủy ban Kiến thiết quốc gia.

Tôi đi cũng nhiều, đọc cũng nhiều và cũng từng được tiếp xúc với Bảo Đại - vua cuối cùng của triều Nguyễn và của đất nước ta. Tôi có thể khẳng định rằng: Trên đời này chẳng có ông vua nào như "vua" Hồ Chí Minh. Ông "vua" của dân, do dân và cả đời vì dân, vì nước.

Chỉ được gặp Bác có 10 phút, Bác đã chỉ đường, vạch lối cho cuộc đời tôi. Bác Hồ của chúng ta là thế đó.

Tôi không thể ngờ, đó là buổi nói chuyện cuối cùng của Luật sư Phan Anh với chúng tôi. Và ngày 28-6, tức sau đó một tháng ông đã đột ngột ra đi do bệnh tim.

NGUYỄN TÚC

Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban T.Ư MTTQ Việt Nam

(1) Đồng chí Đàm Quang Trung khi đó là đội trưởng đội bảo vệ của Bác, sau này là Thượng tướng, Phó Chủ tịch Hội đồng Nhà nước.

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

THÔNG TIN - LÝ LUẬN

Đăng ký nhận tin

mạng xã hội

DANH MỤC

Truy cập

  • Đang truy cập: 17
  • Hôm nay: 9731
  • Tháng hiện tại: 175833
  • Tổng lượt truy cập: 5715895