“Con rối”

Thứ năm - 25/12/2014 00:31 | Đinh Đại Đồng
“Con rối”

“Con rối”

Những hạng người như thế, nếu không tỉnh táo, thận trọng và biết điểm dừng đúng lúc, đúng chỗ trong phát ngôn, chính họ tự biến mình thành “con rối” cho cuộc đời... giật dây!
Chiều cuối tuần, tôi và mấy anh bạn thân ngồi “lai rai” với nhau vài ba cốc bia hơi Hà Nội và đĩa lạc luộc. Nổi hứng, “bỗng dưng” H. thao thao bất tuyệt đủ thứ trên đời, nói như thể cái gì mình cũng biết. Mà những câu chuyện của cậu ta chẳng đầu chẳng cuối, đang chuyện nọ lại xọ sang chuyện kia, nhưng chúng tôi vẫn “vểnh tai” lên nghe vì quả thực, cách kể chuyện của H. vừa hóm, vừa duyên và thỉnh thoảng xuất hiện những tình tiết hết sức bất ngờ, thú vị, làm chúng tôi cười nghiêng, cười ngả. Lại nữa, cái chuyện H. khơi ra có khi nửa thực, nửa hư khiến chúng tôi khi thì đắm đuối lắng nghe, khi thì nháo nhác, ngác ngơ.


Đang làm xôm trò cuộc vui, đột nhiên, H. dừng lại, bất ngờ hỏi chúng tôi: 

- Đố các ông hiện nay tớ có biệt danh gì không? 

Tôi nhanh miệng: 

- Là cái ních-nêm “kẻ chém gió” mà cậu vẫn thường dùng trên “phây” chứ còn gì nữa! 

H. cười chế nhạo tôi: 

- “Kẻ chém gió” xưa như diễm rồi ông ơi. Bây giờ tớ có nhiều biệt danh. Nhưng khoái nhất khi người ta gọi tớ là “Trợ lý thế giới”, “Chuyên gia thời đại” và “Tiến sĩ toàn tập”! 

Thấy chúng tôi trở thành những kẻ “mắt dẹt, mũi hếch, miệng méo” vì những “danh xưng” của cậu ta rất lạ tai và đầy hài hước, H. cười hề hề và giải thích liền: 

- Có gì đâu, chẳng qua tớ tự biết “nổi đình, nổi đám” trước đám đông bằng cách “nói nhiều, nói đại, nói ngược, nói cho sướng mồm”, thế thôi! 

- Tóm lại là cậu biết phát ngôn gây “sốc” chứ gì”?- Tôi hỏi. 

H. cười mủm, rồi bảo: 

- Không những gây “sốc”, mà còn biết tạo ra “hiệu ứng ngược” thông qua việc “mời mọc, lôi kéo” một số trang mạng, theo xu hướng “lá cải hóa”, a dua, bình luận như một cách “bảo kê thông tin” cho mình. Nói thật nhé, cũng có lúc chẳng biết đúng sai ra sao, hay dở thế nào, nhưng nhờ cái lợi thế hoạt ngôn, hoạt khẩu “trời cho” nên tớ cứ “bắn” không tiếc lời và… có lúc cũng cảm tưởng như mình trở thành kẻ “điếc không sợ súng”! Sau mỗi lần tớ “phát ngôn” như thế, y như rằng, dư luận lại được một phen “nổi sóng” đùng đùng. Và tất nhiên, kéo theo đó là có vài kẻ đồng tình, ủng hộ, hoan nghênh, nhưng phần đông là lên tiếng chỉ trích, phản bác. 

- Vậy sau những lần bị cư dân mạng “ném đá”, dư luận chê bai, ông có rút ra bài học kinh nghiệm gì cho mình không? 

H. vẫn giọng tưng tửng: 

- Ôi, không gian mạng bao la thường có chỗ cho những cái “chợ trời”, chứa chấp cả những điều tạp nham, vô bổ. Còn mấy cái trang mạng “lá cải” cốt chỉ để “mua vui” cho những kẻ vô công rồi nghề, “ham hố” khám phá những điều vớ vỉn thôi mà! 

Sau khi H. tự phác họa “chân dung” và cũng tự vạch “chân tướng” của mình như vậy, chúng tôi “bỗng dưng” nhìn cậu ta với ánh mắt đầy... nghi ngại và cảnh giác! 

Nhưng không, “oan” cho cậu ta lắm! 

Bởi thực tế, đấy chỉ là một vai “đóng thế” mà cậu ta tự nhận mình là một “diễn viên” để giúp chúng tôi hiểu thêm một “trò diễn mới” trong đời sống xã hội hôm nay. 

Bởi đúng là thời gian qua, một số ít người trong xã hội (cũng có cả những người có học hàm, học vị, có chức sắc, có tiếng tăm này nọ) cứ tự cho mình cái gì cũng biết, cái gì cũng nói... khiến cho dư luận xã hội thêm rối bời. Không phải cái gì họ nói cũng sai, cũng dở, nhưng việc xuất hiện quá nhiều, tần suất và mật độ quá dày, thời điểm nói không đúng lúc, đúng chỗ... nên không phải lúc nào cũng được đông đảo dư luận xã hội đồng tình. Cá biệt, có người chỉ thích “nói ngược”, nhân danh “phản biện” nhưng nội dung thể hiện tính khoa học, tính xây dựng thì “nhạt”, còn tính chỉ trích lại “đậm”. Thậm chí có người chỉ thích xăm soi vào những mặt trái, yếu kém của xã hội để “làm toáng” lên một vấn đề “nóng” nào đó, khiến cho dư luận trở nên “hú vía” vì sự phát ngôn gây “choáng” của họ! Trong số đó, có người thích “lập ngôn” bằng những câu cố ý... khác thiên hạ; cũng có người muốn “chơi trội” bằng cách thu hút sự quan tâm của đám đông hiếu kỳ; lại có người ảo tưởng cho mình là người “thông kim bác cổ”, “kinh bang tế thế”, cái gì cũng biết, cũng đăng đàn...

Những hạng người như thế, nếu không tỉnh táo, thận trọng và biết điểm dừng đúng lúc, đúng chỗ trong phát ngôn, chính họ tự biến mình thành “con rối” cho cuộc đời... giật dây!

Thiện Văn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

THÔNG TIN - LÝ LUẬN

Đăng ký nhận tin

mạng xã hội

DANH MỤC

Truy cập

  • Đang truy cập: 19
  • Hôm nay: 2409
  • Tháng hiện tại: 104444
  • Tổng lượt truy cập: 6061555