Công tâm

Chủ nhật - 09/02/2014 22:48 | Nguyễn Thanh Phong
Ðã hai ngày hôm nay, ông Toan không ra khỏi nhà. Những chậu cây cảnh quý trong vườn không được ông tưới tắm. Mấy con chim họa mi hằng ngày ông luôn chăm sóc, nay cũng chẳng được cho ăn.
Thấy ông không vui, bà nhiều lần lựa hỏi, ông cũng chẳng buồn nói. Cho đến ngày thứ ba, khi ông Mai, bạn thuở đi học trường làng với ông sang chơi gạn hỏi. Sau tuần trà, ông Toan mới buột miệng:

- Cánh cán bộ, cả dân mình nữa bây giờ thiển cận, cục bộ dòng họ quá.

- Bác nói vậy là sao, anh em vẫn quý và năng thăm hỏi bác đấy thôi?

- Nhưng tôi hỏi, ông thấy ai tích cực tham gia xây dựng các công trình của xã này như tôi không?

- Vâng đúng rồi, mấy ai được như bác, tham gia xây dựng trường mầm non này, tu sửa đình làng này, xây dựng nhà văn hóa, hội trường xã này bác là công đầu, đóng góp hàng trăm triệu đồng ấy chứ... 

- Ấy vậy mà vừa rồi bầu Trưởng ban, họ lại "co cụm" lá phiếu, đẩy mình ra... tệ, tệ quá!

- Thôi bác ơi, bác mới về hưu cứ nghỉ ngơi, tìm hiểu tình hình địa phương cái đã..., ông bạn già nói vậy rồi lảng câu chuyện sang hướng khác.

Tìm hiểu ra mới biết, quê hương hai ông vốn là vùng đất địa linh nhân kiệt, có một quần thể kiến trúc cổ gồm đình chùa, miếu, nhà thủy đình, nhiều ngôi nhà cổ... rất độc đáo, thu hút khách du lịch tham quan. Nhất là khi các công trình văn hóa của làng, xã được tu bổ, nâng cấp, khách về càng đông. Nguồn phí thu từ đây hằng năm tăng lên đáng kể. Nhân dân trong xã thống nhất chủ trương phải bầu ra "Ban quản lý cụm các công trình văn hóa xã", với thành viên hàng chục người. Ông Toan tin tưởng mình sẽ là người được bầu giữ chân trưởng ban. Thế nhưng khi quần chúng bỏ phiếu bầu, người trúng không phải ông Toan mà là ông giáo Thu, nguyên hiệu trưởng "trường làng". Khi công bố kết quả bầu, tựu chung bà con cho thế là công tâm. Ông Toan bức xúc, bà con bảo "ai cũng hiểu, mình ông chưa chịu hiểu".

Chuyện là, trước khi về hưu, ông là người đứng đầu một cơ quan của tỉnh. Trình độ của ông vừa phải, nhưng "năng lực" tạo phe cánh, đấu đá của ông thì hiếm ai sánh kịp. Ðã lâu, dư luận trong và ngoài cơ quan đánh giá ông là chuyên quyền, độc đoán và được xếp vào hàng "quan tham"... Ðến khi thực hiện Nghị quyết T.Ư 4 (khóa XI), mọi nghi vấn, dư luận đối với ông lâu nay được làm rõ. Ông phải về hưu trước tuổi.

Hạ cánh an toàn, ông về quê vui thú điền viên. Ông vẫn nghĩ "sự vụ" của ông trên tỉnh, ở quê mấy ai biết. Quả thật, lúc đầu nhiều đảng viên trong chi bộ chưa biết. Chỉ khi mới đây ông đi vận động bầu cử cho mình vào chân trưởng ban, thì nhiều người dân biết chuyện mới truyền tai nhau. Bà con bàn thảo, hai ông cùng là đảng viên, ông Toan đóng góp nhiều tiền của xây dựng quê hương, tên ông được ghi sổ, được khắc vào bia ghi công của làng, xã. Nhưng để thay mặt nhân dân, các dòng họ trong làng, xã thì ông chưa đủ uy tín... Ông giáo Thu là người sống liêm khiết. Ông tuy không có nhiều tiền đóng góp xây dựng các công trình phúc lợi nhưng là người đức độ, một đời tận tâm, tận lực cống hiến cho sự nghiệp văn hóa, giáo dục địa phương, mới thật xứng đáng.

Qua sự việc trên, cấp ủy, chính quyền xã thêm bài học trong công tác lãnh đạo. Dân mình sáng suốt, công tâm. Nếu luôn gắn bó với dân, biết phát huy dân chủ, dựa vào dân để xây dựng Ðảng, trước hết sẽ lựa chọn được những cán bộ vừa hồng, vừa chuyên gánh vác công việc của Ðảng, của dân...

MINH ANH/NhanDan
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

THÔNG TIN - LÝ LUẬN

Đăng ký nhận tin

mạng xã hội

DANH MỤC

Truy cập

  • Đang truy cập: 24
  • Hôm nay: 9731
  • Tháng hiện tại: 175869
  • Tổng lượt truy cập: 5715931