Kể chuyện chống chào cờ ở nhà tù Thủ Ðức

Thứ sáu - 21/03/2014 02:30 | Nguyễn Thanh Phong
Cho đến khi bị đày tới nhà tù Thủ Đức vào tháng 5-1968, cựu nữ tù chính trị Trần Kim Cúc đã trải qua 2 lần bị bắt và giam cầm tại các trại giam, nhà tù: Ty Cảnh sát quận 8, Ty Cảnh sát quận 2, Nha Cảnh sát Đô Thành… Chính quyền tay sai bắt buộc các tù chính trị khi ở các nhà giam của chúng phải chào cờ của ngụy quyền vào mỗi sáng thứ hai. Không ít chiến sĩ cộng sản kiên trung đã bị đánh đập, tra tấn dã man, thậm chí hy sinh cả tính mạng để chống chào cờ. Bọn chúng cho rằng, chỉ cần những “tên Việt cộng cứng đầu” này thỏa hiệp chấp nhận chào cờ, là đã thắng lợi được bước đầu…
Bị bắt trong đợt 2 của chiến dịch Mậu Thân 1968 tại lõm căn cứ cách mạng Cầu Kho, trước khi bị chuyển từ Tổng nha về Nhà tù Thủ Đức, Kim Cúc, khi ấy là Đội phó Đội Vũ trang – Tuyên truyền khóm 8 phường Cầu Kho, và đồng đội đã bàn nhau: “Giờ mình bị bắt tại trận, thừa nhận là Việt cộng rồi thì mình phải chống chào cờ...”. Trong hồ sơ mà Tổng nha nắm giữ, đồng chí Cúc khi ấy mới 16 tuổi, là một tên cộng sản “trẻ con” cứng đầu, gan lỳ. Vì vậy, ngay khi về tới Nhà tù Thủ Đức, chúng lập tức giao Kim Cúc cho một nữ quản giáo lớn tuổi, dày dạn kinh nghiệm.
Đồng chí Kim Cúc kể lại: “Bà ta hỏi tôi vì sao bị bắt, tôi cũng trả lời như những lần tra hỏi trước đó: do thù Mỹ sát hại cha mẹ. Bà ta bảo: “Thôi giờ cô nói thế này, em còn nhỏ lắm, mới 16 tuổi nên cao lắm chỉ bị tù treo, cô khuyên em ráng chào cờ, thực hiện 14 điều nội quy. Sau đó em muốn học thêu, học văn hóa, chúng tôi tạo điều kiện cho, em cải tạo cho tốt, ra tòa người ta kêu em tù treo là em được về”. Tôi nói: “Cô thấy tôi nhỏ, cô khuyên, tôi cám ơn, thiệt ra tôi nhỏ nhưng tôi là giải phóng quân, tôi đi đánh Mỹ nên tôi bị bắt. Vì vậy, tôi báo với cô là tôi không chào cờ. Cô bố trí chỗ nào không có chào cờ cho tôi ở, bố trí xuống trại mất công ảnh hưởng đến người khác”. Bà ta lại nói: “Ba má em bị Mỹ sát hại, em thù Mỹ, cô đồng ý, nhưng cô nói em nghe, cờ này đâu phải cờ Mỹ, cờ này là cờ Việt Nam Cộng hòa”. Tôi nói: “Đúng cờ này không phải cờ Mỹ, nhưng chính quyền này ai dựng lên, có phải Mỹ không”? Bà ta thuyết phục: “Em nói vậy cô không đồng ý; bên Việt cộng có Liên Xô, Trung Quốc viện trợ, còn Việt Nam Cộng hòa có Hoa Kỳ viện trợ, nên em đừng nghĩ cây cờ này là cây cờ của Mỹ”. Tôi đáp: “Nói như cô thì tôi là người Việt Nam yêu nước tại sao tôi bị bắt”? Đuối lý, bà ta đe dọa: “Thôi giờ không có thời gian tranh luận với em, nhưng báo em biết, nếu chào cờ em sẽ được hưởng những chế độ như nãy nói, còn nếu em chống, em sẽ sống một phòng chật hẹp không có nhà vệ sinh, không có phòng tắm, không được thăm nuôi, em chọn cái nào thì tùy...”. Tôi trả lời: “Tùy cô, cô cho tôi ở chỗ nào không có chào cờ”. Sau đó, Kim Cúc và 16 nữ tù mới chuyển tới cùng chống chào cờ bị giam chung một phòng. Các chị thành lập một chi bộ và cũng tại đây, nhiều phong trào đấu tranh với Nhà tù Thủ Đức đã diễn ra hết sức quyết liệt…
Ngày 15-8-1969, các chị được thông báo sẽ ra tòa. Trước khi đi, các chị họp nhau lại và nhận định: phòng 16 người, 9 người bị gọi ra tòa, khả năng sau đó chúng sẽ xé lẻ, tách luôn không cho 9 người về phòng. “Nếu chúng không cho về phòng thì 9 người sẽ tuyệt thực để đòi về. Những người ở nhà cũng tuyệt thực đòi chúng trả người”. Khi lên xe ra tòa, các chị tiếp tục bàn: “Nếu ra tòa chúng kêu “phất” (một khẩu hiệu yêu cầu đứng lên chào bồi thẩm đoàn…), mình sẽ ngồi luôn, không đứng. Đã không chào cờ “ở nhà” thì lại đó cũng không chào…”. Người đầu tiên chúng gọi ra là đồng chí Hồng Quân. Ngay lập tức chị tuyên bố trước tòa: “Tôi là người Việt Nam yêu nước, tôi không có tội. Nếu xử được các ông xử mấy thằng Mỹ từ bên kia Thái Bình Dương qua đây đánh chiếm Việt Nam”. Vừa nói tới đó, chị liền bị cảnh vệ lôi ra đánh. Những đồng chí cùng bị áp giải ra tòa liền đồng thanh la lên “đả đảo đàn áp”. Quân cảnh dồn các nữ tù vô một con hẻm bên cạnh tòa án và đấm đá túi bụi. Các chị bị tống lên xe trở lại nhà tù Thủ Đức cùng với lời đe dọa được gửi tới giám đốc trại giam: yêu cầu trừng trị thẳng tay.
Đồng chí Kim Cúc kể tiếp: “Mấy ngày trước, ban quản lý trại giam mở chiến dịch đàn áp những ai chống chào cờ. Đêm nào chúng cũng đánh đập các tù nhân. Từ tòa trở về, các chị không được trở về phòng. Chúng bảo: Có lệnh mấy chị ở lại gặp ban quản đốc. 18g30 đám trật tự bịt mắt các chị lại, còng tay dắt đi. Chị Kim Cúc bị đưa tới một căn phòng có rất nhiều dép bên ngoài. Sau này chị mới hiểu lý do là bọn chúng đưa tù nhân tới tra tấn, lúc tới còn đi lại được nên còn dép, lúc ra tất cả đều ngất xỉu và bị kéo lê đi. Chúng để tôi ngồi đó; thằng Mẫn, trưởng ban an ninh, hỏi tôi: “Bữa nay ra tòa cô bị xử án bao nhiêu”? Tôi trả lời: “Chưa xử”. Hắn bảo: “Giờ tôi khuyên cô nên chào cờ. Mình thù Mỹ thì ra tù tiếp tục đánh Mỹ, dại gì vô đây chôn vùi cuộc đời trong bóng tối, sao có cơ hội tham gia cách mạng nữa? Cứ chào cờ đi rồi về đánh Mỹ, sao dại vậy? Tôi biết cô mới 16 tuổi, án không cao nên cô đừng dại gì chôn vùi cuộc đời mình. Cô cứ thi hành đi rồi cô sẽ được về”. Tôi nói: “Tôi ở tù nay hơn 1 năm, tôi đã tuyên bố không chào cờ nay cũng hơn năm rồi, không vì lý do gì bữa nay tôi chào”. Nó nói cho tôi suy nghĩ, rồi bỏ tôi ngồi đó.
Vì bị bịt mắt nên tôi không thấy xung quanh, nhưng tôi nghe chúng lôi vô một người và tra tấn nhằm uy hiếp tôi. Tôi nghe tiếng đánh đập rất tàn bạo và chỉ có tiếng ứ ứ của người bị tra tấn. Đến khi chúng lôi đồng chí ấy đi và nói “đồ Vi xi (Việt cộng) cụt tay này cũng gan lì”, tôi biết ngay đó là Hồng Quân. Lôi Hồng Quân ra xong, chúng quay lại hỏi: “Cô Cúc sao giờ chào cờ không?”. Tôi nói: “Không, tôi không chào”. Chỉ một tiếng: “Trật tự, thi hành”, chúng lập tức lật úp tôi xuống, còng hai chân, hai tay phía trước, đầu kéo ngược ra sau và ụp vôi bột vô mặt, vô họng mình. Lúc đó tôi mới hiểu vì sao mà Hồng Quân không la lên được. Chân tay, mình mẩy mình chúng dùng dây điện quất túi bụi. Tra tấn nửa chừng, nó lắc tôi hỏi: “Cô Cúc ơi, chào cờ không?”, tôi làm bộ không nghe không biết gì nữa. Chúng đánh thêm một chặp nữa thì tôi thực sự bất tỉnh”.
Tra tấn xong, các chị bị tống vô chung một căn phòng. Vôi bột khiến cho mọi người nôn ói; cộng với chất thải tại chỗ do không có người khiêng đi, bốc mùi hôi nồng nặc, bọn trật tự cũng không dám bước chân vô. Các chị quyết định tuyệt thực luôn ngay hôm đó. Sau 5 ngày, nghe ngóng qua bọn trật tự, một số chị em không chịu nổi đòn tra tấn đã thỏa hiệp, chấp nhận chào cờ, các chị bàn nhau phải dùng hình thức đấu tranh mới, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn. “Chúng tôi nhận định, chân tay bị còng siết sưng tấy, khuyết vào da thịt, mình mẩy bầm dập như trái vú sữa chín đỏ, mới đánh chịu còn thấu, chứ giờ mang đi đánh nữa sẽ khó mà chịu nổi. Đã mở ra cuộc đấu tranh mới thì phải chuẩn bị tư tưởng, động viên nhau, cố gắng chịu đựng, phải lì để chịu một lần thôi. Phương thức đấu tranh mới sẽ là: Mổ bụng, sau đó lấy máu viết khẩu hiệu lên tường”. Đêm ấy các chị quyết định sẽ hành động. Ai cũng xung phong được hy sinh mạng sống của mình để thực hiện phương án. Đồng chí Hồng Quân thuyết phục mọi người: “Tôi giờ bị chúng tra tấn xụi hai chân không đi được nữa, tay cũng đã cụt, không biết có sống được tới ngày ra tù không, tui xung phong được hy sinh luôn. Mấy chị khỏe mạnh tiếp tục về làm cách mạng”. Cuối cùng trước lý lẽ của Hồng Quân, mọi người chấp thuận.
Bàn tới bàn lui tới 1 giờ sáng thì đám trật tự khiêng Khổng Quế Kình vào, Khổng Quế Kình là một đồng chí ở chung phòng với các chị trước khi ra tòa. Quế Kình cho biết, mọi người ở nhà đều thực hiện kế hoạch tuyệt thực. Sau 6 ngày không ăn, ai cũng lả, đám trật tự đến nói khiêng đi bệnh viện, nhưng thực chất chúng đem tra tấn để ép chào cờ… Quyết tâm mổ bụng lại càng cao hơn. Chưa kịp hành động thì 2 giờ sáng, các chị nghe ở dưới hội trường la lên: “Trật tự đánh chết chị em!”. Đó là chị Đặng Thị Rành và chị Nguyễn Thị Tần. Cả trung tâm Thủ Đức nổi dậy, la hét vang trời. Đêm đó các tù nhân cùng truyền miệng nhau là phải giữ xác, không cho đám trật tự mang xác các chị đi. Trong quá trình đàn áp, căng thẳng, chị Nguyễn Thị Xuân Đào, người “phát pháo” cuộc đấu tranh giành lại xác do quá căng thẳng nên đứt mạch máu não chết luôn. 3 người chết trong đêm ấy, cả ngàn người la lên khẩu hiệu: “Đả đảo đàn áp, đả đảo tập đoàn Dương Ngọc Minh (Quản đốc Nhà tù Thủ Đức), nợ máu phải trả máu” như khiến nhà giam muốn vỡ tung. Các tù nhân còn leo lên dỡ ngói nhà tù và bắc loa kêu gọi đồng bào: Đồng bào ơi nhà tù Thủ Đức giết chết 3 chị em, còn một số người đang hấp hối, đồng bào cứu chị em chúng tôi. Nửa đêm, tiếng la văng vẳng khắp một vùng.
Cuộc đấu tranh kéo dài trong 2 ngày, đến ngày 22-8, Tổng nha phải cử đại diện xuống gặp chị em tù thương lượng. Chúng hứa chôn cất mấy chị đàng hoàng, hứa thả mấy người tù quá hạn, 5 – 6 yêu cầu đưa ra đều được chúng chấp thuận, mọi chuyện dịu xuống. Chừng 1 tuần sau đó, địch quyết định đày những người mà chúng cho là kích động cuộc nổi dậy qua trại giam Chí Hòa. Do bị tra tấn quá nặng, một số chị trong nhóm tù của chị Kim Cúc, Hồng Quân… phải ở lại trị thương đến tháng 11 mới bị đưa qua Chí Hòa, sau đó chúng đày tiếp các chị ra Côn Đảo.
Lúc chưa xảy ra cuộc đấu tranh dẫn đến cái chết của 3 chị, số lượng người chống chào cờ ở nhà giam vào khoảng trên dưới 100 người, nhưng ngay sau đó, con số này đã lên đến hơn 350 người. Nhóm các chị bị đày ra Côn Đảo sau 8 – 9 tháng, nhờ một phái đoàn sinh viên, học sinh phát hiện và tố cáo sự dã man của nhà tù Côn Đảo, các chị được đưa trở lại đất liền, sau đó tiếp tục bị đưa quay về Nhà tù Thủ Đức... Đồng chí Kim Cúc kể: “Đó là vào ngày gần ngày giỗ của 3 chị, chúng tôi quyết định nhân dịp này sẽ tiếp tục đấu tranh với ban quản lý trại giam Thủ Đức đòi một số yêu sách. Đúng ngày giỗ, toàn trại giam nổi dậy, phá nhà tù, xé tài liệu…, bọn cai ngục hoảng sợ chạy hết, mình làm chủ hoàn toàn trung tâm tù Thủ Đức. Ban quản lý trại giam buộc phải chấp thuận cho tù nhân tiếp quản nhà hỏa thực (nhà bếp) để các chị tự nấu ăn, chúng cung cấp thực phẩm. Những ngày tự do trong nhà tù Thủ Đức thực sự đã mở ra. Các chị tự do sinh hoạt đảng, học văn hóa, học chính trị, tập văn nghệ, các trại tự do giao lưu, qua lại... Không thể làm gì được, một lần nữa ban quản lý nhà tù Thủ Đức phải tìm mọi cách chuyển các chị qua nhà giam Tân Hiệp, rồi tiếp tục ra Côn Đảo cho đến khi ký kết Hiệp định Paris, một số chị mới được trao trả tự do”...
------------------------------------------
(*) Ghi lại theo lời kể của cựu nữ tù chính trị Trần Kim Cúc, nguyên Thành ủy viên, Bí thư Quận ủy quận Tân Bình.
Tác giả bài viết: BẢO THƯ(*)
Nguồn tin: www.hcmcpv.org.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TƯ TƯỞNG, ĐẠO ĐỨC, PHONG CÁCH HỒ CHÍ MINH

THÔNG TIN - LÝ LUẬN

Đăng ký nhận tin

mạng xã hội

DANH MỤC

Truy cập

  • Đang truy cập: 4
  • Hôm nay: 2182
  • Tháng hiện tại: 98666
  • Tổng lượt truy cập: 6055777