Thất bại của Đ. Ca-mê-rôn có khiến Anh rời EU?

Thứ tư - 30/07/2014 07:45 | Nguyễn Thanh Phong
Ông Giăng Clốt Giăng-cơ tại Béc-lin, ngày 08-5-2014. Ảnh: Courtesy Reuters

Ông Giăng Clốt Giăng-cơ tại Béc-lin, ngày 08-5-2014. Ảnh: Courtesy Reuters

TCCSĐT - Trong Hội nghị thượng đỉnh Liên minh châu Âu (EU) cuối tháng 6 tại Brúc-xen (Bỉ), các nhà lãnh đạo EU đã nhất trí đề cử ông Giăng Clốt Giăng-cơ (Jean-Claude Juncker), cựu Thủ tướng Lúc-xem-bua vào vị trí tân Chủ tịch Ủy ban châu Âu (EC), cơ quan hành pháp của Liên minh châu Âu (EU). Để được chính thức bổ nhiệm, ông Giăng Clốt Giăng-cơ sẽ phải trải qua một cuộc bỏ phiếu về chương trình hành động của mình tại Nghị viện châu Âu.
Thất bại “đau đớn” của ông Đ. Ca-mê-rôn

 

Trong thời gian chuẩn bị cho cuộc bầu cử Nghị viện châu Âu tháng trước, các nhóm đảng trong Nghị viện đã đưa ra một quy trình mới để lựa chọn người ngồi vào chiếc ghế chủ tịch mà họ khẳng định là sẽ thúc đẩy dân chủ trong EU. Thay vì cho phép chính phủ các quốc gia thuộc Hội đồng châu Âu chọn một ứng viên cho chức chủ tịch như trước đây thì hiện nay, chính các cử tri có quyền đưa ra quyết định cuối cùng. Mỗi đảng lớn được đề cử một ứng viên hay còn gọi là ứng viên hàng đầu cho chức chủ tịch trước khi cuộc bầu cử diễn ra. Tất cả các đảng đều nhất trí rằng ứng viên của đảng nào có số ghế nhiều nhất trong cuộc bầu cử Nghị viện sẽ trở thành chủ tịch mới.

Đối với chính phủ của ông Đ. Ca-mê-rôn, quá trình đó là không thể chấp nhận được. Ông Đ. Ca-mê-rôn cho rằng việc chọn chủ tịch mới dựa trên kết quả bầu cử Nghị viện là một bước đi quá xa của chính quyền các nước EU và là quyền lực bất hợp pháp mà Nghị viện châu Âu đã đoạt lấy. Không những vậy, việc bổ nhiệm ông G. Giăng-cơ có thể kích động làn sóng giận dữ từ hàng triệu cử tri đã bỏ phiếu cho các đảng phái có tư tưởng hoài nghi châu Âu trong cuộc bầu cử Nghị viện châu Âu (EP) vừa qua. Ông Đ. Ca-mê-rôn nhấn mạnh, EC cần một vị tân chủ tịch theo đường hướng cải cách. Trong khi đó, ông G. Giăng-cơ là Thủ tướng Lúc-xem-bua trong thời gian khá dài (1995 - 2013) nên khó có những ý tưởng mới.

Tuy nhiên, cuộc bầu cử vẫn tiến hành và bất chấp cơn “địa chấn chính trị” do các đảng phái cực hữu và chống EU tạo ra trong cuộc bầu cử Nghị viện của các nước EU trước đó, đảng trung hữu Nhân dân châu Âu (EPP) vẫn giành được đa số ghế. Ông G. Giăng-cơ, ứng viên của EPP, lẽ tất nhiên đã trở thành ứng cử viên tân chủ tịch của EC.

Trong thời gian chuẩn bị cho Hội nghị thượng đỉnh EU vừa diễn ra cuối tháng 6, ông Đ. Ca-mê-rôn cho rằng mình có thể bảo đảm sự ủng hộ của lãnh đạo các quốc gia thành viên nhằm ngăn chặn ông G. Giăng-cơ tiến tới chức chủ tịch EC và nhờ đó ông có thể giành được sự ủng hộ của những người theo chủ nghĩa hoài nghi ở Anh. Tổng thống Đức An-giê-la Méc-ken - Chủ tịch của Đảng Liên minh Dân chủ Cơ đốc giáo, là một thành viên của EPP - ban đầu cũng tỏ ra mâu thuẫn, không ủng hộ mà cũng không phản đối ông G. Giăng-cơ, ít nhất vì bà muốn chính phủ các quốc gia trong Hội đồng châu Âu có thể giữ lại quyền đề cử chức chủ tịch. Lãnh đạo các nước I-ta-li-a, Hà Lan và Thụy Điển cũng bày tỏ thái độ phản đối với quá trình chọn ứng viên hàng đầu và với cả ông G. Giăng-cơ. Do đó, ông Đ. Ca-mê-rôn đã phát động một chiến dịch chống lại cựu Thủ tướng Lúc-xem-bua cũng như quy định mới trao quyền chọn chủ tịch cho Nghị viện. Ông Đ. Ca-mê-rôn thậm chí còn đi xa hơn khi cảnh báo các lãnh đạo đồng cấp rằng việc bổ nhiệm ông G. Giăng-cơ có thể làm tăng nguy cơ Anh rời khỏi EU.

Mặc dù vậy, chiến dịch của ông Đ. Ca-mê-rôn không mang lại kết quả như mong muốn. Lúc đầu, khi bà A. Méc-ken có phần dao động trong việc ủng hộ ông G. Giăng-cơ, báo chí Đức đã lên tiếng chỉ trích bà, cho rằng bà không tôn trọng kết quả bầu cử Nghị viện và đang phá hoại những nỗ lực thúc đẩy dân chủ trong EU. Tiếp đó, sự tham gia của các đồng sự trong Đảng Liên minh Dân chủ xã hội đã làm cho bà A. Méc-ken thay đổi “chiến thuật” và quay sang ủng hộ ông G. Giăng-cơ. Một số lãnh đạo các nước từng bị dao động trước cách tiếp cận cương quyết của ông Đ. Ca-mê-rôn dần dần cũng đứng chung hàng ngũ với Thủ tướng Đức. Dù biết rõ là mình thiếu sự ủng hộ cần thiết để “cản đường” nhậm chức của ông G. Giăng-cơ, ông Đ. Ca-mê-rôn vẫn nhất quyết đề nghị một cuộc bỏ phiếu chưa từng có trong tiền lệ. Kết quả là ông đã thất bại thảm hại với “tỷ số” 26-02.

Tuy thất bại “đau đớn”, ông Đ. Ca-mê-rôn vẫn tự nhận mình là kẻ thua cuộc gan dạ khi bảo vệ lợi ích quốc gia, chống lại những trở ngại tưởng chừng không thể nào vượt qua. Trái với tinh thần “lạc quan” đó, các phương tiện truyền thông châu Âu lại ra sức chế nhạo ông. Tờ Bild của Đức đã gọi ông Đ. Ca-mê-rôn là “Uây-nơ Ru-ni (Wayne Rooney) của chính trường EU” với hàm ý cầu thủ bóng đá người anh này đã làm cho đội tuyển của mình xách va-li về nước tại Word Cup năm 2014. Trong khi đó, tờ Frankfurter Algemeine Zeitung ví ông Đa. Ca-mê-rôn với Hiệp sĩ lừng danh Đôn Ki-hô-tê.

Liệu Anh có rời EU?

Chuẩn bị cho cuộc bầu cử quốc gia vào tháng 5-2015, ông Đ. Ca-mê-rôn đang nỗ lực ngăn cản sự phát triển của Đảng Độc lập Anh (UKIP) và giữ vững Đảng Bảo thủ hiện đang bị chia rẽ trầm trọng vì câu hỏi đi hay ở lại EU. Ông Đ. Ca-mê-rôn đã lảng tránh câu hỏi này bằng lời hứa hẹn rằng nếu Đảng Bảo thủ của ông giành chiến thắng trong cuộc bầu cử năm tới thì ông sẽ thương lượng lại với EU về tư cách thành viên của Anh và tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý về việc này vào năm 2017. Cuộc trưng cầu sẽ cho phép các cử tri được quyền quyết định liệu Anh có tiếp tục là thành viên của EU.

Nhiều chuyên gia cho rằng thất bại của ông Đ. Ca-mê-rôn đã làm cho Anh và EU thêm xa cách, trong khi đó lại củng cố thêm vị trí của những đảng phái theo chủ nghĩa hoài nghi ở Anh. Tuy nhiên, việc Anh rời khỏi EU - một con bài chiến lược mà ông Đ. Ca-mê-rôn vẫn đem ra “uy hiếp” các đồng minh trong khối suốt quá trình bầu cử chủ tịch EC - khó có thể trở thành sự thực.

Mặc dù sự ủng hộ Đảng Độc lập Anh (UKIP) - đảng vận động Anh rời EU - đã tăng lên đáng kể trong cuộc bầu cử Nghị viện của các nước châu Âu vừa qua (với 27,5% phiếu bầu so với 25,4% của Công đảng đối lập và 24% của Đảng Bảo thủ cầm quyền) nhưng kết quả cuộc thăm dò dư luận do chương trình Daily Politics của BBC thực hiện mới đây cho thấy: Trong số 2.067 người được hỏi ý kiến qua mạng Internet, có 35% số ý kiến khẳng định sẽ bỏ phiếu ủng hộ Anh tiếp tục là thành viên của EU.

Theo Viện Nghiên cứu YouGov (Anh), nếu Anh rời EU thì sẽ phải chịu thiệt hại kinh tế không hề nhỏ còn nếu tiếp tục ở lại, các doanh nghiệp của xứ sở sương mù sẽ được hưởng lợi lớn. Vì thế, nhiều người dự đoán rằng nếu Đảng Lao động giành chiến thắng trong cuộc bầu cử năm 2015, sẽ không có cuộc trưng cầu dân ý nào về việc đi hay ở, còn trong trường hợp Đảng Bảo thủ cầm quyền thì vẫn có khả năng các lãnh đạo của Đảng này sẽ mở chiến dịch vận động Anh ở lại EU và các cử tri cứ thế mà ủng hộ quan điểm đó.

Mặc dù phải công nhận Anh đôi khi là một đối tác thật phiền phức song các nhà lãnh đạo EU cũng nhận thấy những tác động to lớn đến uy tín và quyền lực của toàn khối nếu Anh rời EU. Tuy chắc chắn sẽ không cho phép Anh có quyền phủ quyết hay lựa chọn đứng ngoài cuộc tất cả các chính sách mà nước này phản đối, các lãnh đạo EU cho biết sẽ sẵn sàng tiếp nhận một số sáng kiến cải tổ của ông Đ. Ca-mê-rôn và đưa ra một số nhượng bộ. Họ cũng tuyên bố rằng sẽ tìm kiếm giải pháp để giải quyết những bận tâm của Anh về sự phát triển trong tương lai của EU và xem xét lại quá trình bổ nhiệm chủ tịch EC thời gian tới. Tuy nhiên, theo các nhà phân tích, mặc dù lãnh đạo EU có thể tăng cường sự tham gia của chính phủ các quốc gia trong cuộc bầu cử 5 năm tới nhưng họ sẽ không thể cắt đứt mối liên hệ giữa cuộc bầu cử Nghị viện trên toàn châu Âu và chức chủ tịch EC mà Nghị viện đã thông qua./.

Yến Nhi
 


Nguồn tin: www.tapchicongsan.org.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết